Vút vút… Ầm…
Tiễn thỉ như sao băng, chớp mắt xé ngang trời cao, bắn thẳng về phía sáu đầu địa ma đang ngồi xếp bằng trong sơn cốc. Lâm Bách Xuyên không đi chi viện cho Triệu Huyền Nhất và những người khác, vì vốn không cần. Tám trăm Trấn Yêu quân kết thành chiến trận, vừa va chạm với mấy nghìn địa ma đã lập tức chiếm thế thượng phong, hoàn toàn không cần hắn nhúng tay.
Vì vậy, mục tiêu của Lâm Bách Xuyên rơi vào sáu tên địa ma cường giả kia. Hắn không định giết ngay sáu đầu địa ma đó, mà muốn cắt đứt nghi thức của chúng.
Địa ma đã phải trả cái giá không nhỏ, đưa mấy nghìn đại quân từ địa đểm vực sâu ra ngoài, lại vượt ngàn dặm đến tận Huyền Dương sơn mạch, đương nhiên không thể chỉ để ngắm cảnh, ắt hẳn đang mưu đồ đại sự. Lâm Bách Xuyên chưa biết rốt cuộc đó là mưu đồ gì, nhưng có một điều hắn rất rõ: một khi để địa ma toại nguyện, tuyệt đối chẳng phải chuyện lành.




